Bác sĩ Liêm kính mến,
Lần đầu tiên cháu biết
yêu khi còn là một cô học sinh cấp 3. Cháu yêu một anh học trên cháu một
lớp. Ai cũng nói chúng cháu đẹp đôi. Bạn trai rất yêu cháu. Trong
trường cháu bị nhiều người theo đuổi vì nhan sắc nổi trội (điều này là
rất bình thường).
Biết cháu đã có nơi có
chốn, nhưng rất nhiều cây si vẫn trồng trước cổng trường (thặm chí cả
trước cửa lớp). Trong một lần đi dã ngoại cùng cả lớp, trong một khoảnh
khắc chỉ có hai người, bạn lớp trưởng đã ôm và hôn cháu. Bị bất ngờ,
cháu chẳng kịp phản ứng gì. Mọi thứ cũng chỉ dừng lại ở đấy. Nhưng hành
động của bạn lớp trưởng làm cháu suy nghĩ rất nhiều.
Cháu đã tâm sự với
người yêu. Nhưng anh không những không thông cảm mà còn ghen lồng ghen
lộn. Anh chì chiết cháu rằng nếu cháu không phát tín hiệu thì làm sao
bạn lớp trưởng muốn thế, rồi anh lại hỏi thế thì đã “làm gì” nhau chưa?
Mệt mỏi vì những câu hỏi xúc phạm đến bản thân mình, cháu đã chủ động
chia tay mối tình đầu.
Ngay năm đầu học đại
học, danh sách các chàng trai theo đuổi cháu ngày càng nhiều. Rồi cháu
cũng nhận lời yêu một người bằng tuổi, nhưng ứng xử rất người lớn. Mỗi
khi ở bên anh cháu đều thấy yên tâm. Mỗi khi cháu cần là anh xuất hiện.
Bố mẹ hai bên đều ủng
hộ việc chúng cháu yêu nhau. Chúng cháu làm “chuyện ấy” như một lẽ đương
nhiên. Tuy nhiên có một lần, trong lúc sử dụng máy tính của người yêu,
cháu phát hiện ra một đoạn video clip trong đó quay cảnh người yêu cháu
và một cô gái đang say sưa làm “chuyện ấy”. Cháu như chết lặng. Cháu nói
chia tay mà không cần nghe anh giải thích một lời nào. Kể từ đó đến tận
cuối năm thứ ba, cháu không yêu được ai nữa.
Bây giờ cháu đã là sinh
viên năm cuối. Trong quãng thời gian đi thực tập cách đây 5 tháng cháu
gặp một anh hơn cháu 5 tuổi. Chúng cháu rất hiểu nhau, rồi yêu nhau. Anh
hầu như chẳng giấu cháu điều gì, cả trong công việc lẫn cuộc sống riêng
tư. Anh nói cháu là mối tình đầu của anh. Anh nói rất muốn cưới cháu
làm vợ khi cháu tốt nghiệp.
Cháu cũng muốn như thế,
nhưng cháu đang lưỡng lự không biết có nên nói với anh tất cả sự thật
về hai mối tình trước đây không. Chúng cháu hiện chưa làm “chuyện ấy”,
nhưng cháu chưa biết là có nên nói với người yêu cháu hiện nay là cháu
không còn trinh trắng nữa không, và cháu cũng chưa biết cách nói thế
nào.
Thú thật với bác sĩ đây
là người đàn ông tuyệt vời nhất mà cháu đã gặp và cháu không muốn mất
anh. Nhưng cháu sợ rằng khi biết sự thật này thì anh sẽ chẳng còn yêu
cháu nữa. Nhưng nếu cháu không nói thì không biết khi chúng cháu làm
chuyện ấy, anh phát hiện ra thì sẽ thế nào?
Hôm trước cháu có tìm
hiểu trên mạng thì được một số đàn chị đi trước tư vấn cho cách làm giả
như còn trinh trắng khi quan hệ với bạn trai. Cháu thấy không quá khó,
nhưng cháu đang phân vân không biết có nên áp dụng không?
Mấy hôm nay tâm lý và tâm thần cháu rất bất ổn. Cháu rất mong bác sĩ tư vấn cho cháu sớm. Cháu xin cảm ơn bác sĩ!
H.T.T.T
Tình yêu thật là yêu sự thật
H.T.T.T thân mến,
Trước hết tôi muốn nói
vài lời về cơ chế và chức năng tâm lý của sự thật. Sau đó, tôi sẽ nói
vài câu về người sử dụng sự thật và người là nạn nhân của sự thật. Cơ
chế của sự thật là phân ranh giữa cái đúng và cái không đúng. Tức là cái
đúng theo tôi nghĩ có thể là cái không đúng của bạn tôi. Cái không đúng
ấy không có nghĩa là cái sai.
Phân ranh ấy không phải
là giữa người nói thật và người nói dối. Cái không đúng cũng có thể là
sự thật của bạn mà mình không hề tưởng đến. Do đó phải trao đổi với nhau
thế nào là sự thật trước khi vào đề.
Trong chuyện này, cái
chuẩn phân ranh cũng có thể là về ý nghĩa của cái màng trinh trắng chứ
không phải có hay không có như một chứng cớ của hàng mẫu chưa cắt chỉ.
Ví dụ, bị bệnh nhiễm trùng phải giải phẫu thì sao?
Như thế, tôi còn/có
trinh trắng là tôi trong sạch còn tình yêu, sinh dục, “chuyện ấy” là dơ
bẩn cả sao? Khi tôi đã biết yêu là gì, tôi đã biết “chuyện ấy” là gì, bí
mật là gì… thì có phải những chọn lựa của tôi là tự do hơn, minh sáng
hơn không? Như thế tôi không phải món hàng, cơ thể tôi được tôi làm chủ.
Chức năng của sự thật
là nuôi dưỡng lòng tin tưởng của mỗi người và giữa con người với nhau.
Nếu ta không giữ gìn sự thật cho thật thì ta sẽ tự cho phép giấu sự thật
một lần, rồi nhiều lần, rồi nhiều sự thật. Thế thì sẽ dẫn đến tâm lý
giấu sự thật là sự thật, đến lúc không biết đâu là thật đâu là hư rồi sẽ
lỡ lời, bật mí những bí mật. Và nếu ta nói dối thì ta sẽ hoài nghi
người bạn vì họ cũng có thể nói dối được như ta, rồi họ cũng có thể đặt
điều… Thế là ta trở thành nạn nhân không biết của sự thật.
Tình yêu thật là yêu sự
thật, yêu người nói và sống thật. Nếu ta thấy người qua đường quá đẹp
mà nói ta không thấy gì vì sợ bị ghen thì ngược lại, làm sao có thể tin
nơi bạn mình nếu bạn nói hôm nay không gặp ai cả?
Chức năng của sự thật
là chiếc xe của ta trên đường chân lý, tức là chân chánh và nguyên lý:
Cách sống duy nhất mà không “bị” sợ. Ta không “sản xuất” những sự thật
nhỏ bé để có lợi nhuận là được việc hằng ngày. Có sao nói vậy.
Triết lý nhà Phật nói
trên đời có hai loại sự thật. Thứ nhất là sự thật sâu sắc cơ bản, ví dụ
con người và tình yêu là thiêng liêng. Thứ hai là sự thật tùy cơ, tùy cố
vì nhận thức hoàn cảnh. Con gái có/còn màn trinh trắng là sự thật cơ
bản của thời phong kiến. Thời hiện đại, đây không phải là điều bối rối
nếu ta giải phóng được mối liên hệ giữa màng trinh và tội lỗi làm
“chuyện ấy”. Tức là giác ngộ quyền tự do chọn lựa đời ta muốn sống, với
ai ta sống được. Tự do chọn lựa trong trật tự bình đẳng, ấy mới là yêu
thật với nhau.
Thân ái.
Theo Sinh viên Việt Nam